Monday, May 7, 2012

Audioman71 - 20 ngày trên đất Mỹ (P3)

Audioman71 - 20 ngày trên đất Mỹ (P3)

Lên Đường


Sau hai ngày sử dụng sự trợ giúp thứ hai “ Gọi điện thoại cho người thân “ hắn cũng kiếm được cái vé tàu bay tươm tất của hãng American Airlines với giá 1100$ ,đề bài hắn ra với cô bán vé là làm sao thật rẻ ,transit lâu cũng được ,nói túm lại vé này fix rồi không đổi,không hoãn ,trễ sai chỉ có vứt mà thôi ,lịch trình tham khảo và chốt lại là sẽ đi ngày 27 -12-2011 và về ngày 17-1-2012 ,lần đầu mua vé đi ra nước ngoài nên hắn cũng băn khoăn ,bỏ ra hơn ngàn đô mà họ lại gửi cho cái mail trong đó có ít thông số chuyến bay ,thường hắn hay thấy vé máy bay tây nó dày cộm nhìn rất hoành tráng … lăn tăn nhưng không dám hỏi vì sợ quê nên hắn chỉ hỏi lại cô bán vé “ còn gì nữa không em “ cô bé nó “ vé điện tử nó vậy anh ạ ,anh yên tâm đi “ thôi thì lỡ rồi cứ chơi tới thôi …



Vé điện tử nó vậy đấy …

Ông anh Khanh Audiochoice như phù thủy ,trước hôm PV anh ấy có gửi cho hắn cái mail với nội dung “ Vài thứ đồ cần thiết khi sang Mỹ “ hắn cự nự lại “ đã có visa đâu mà chuẩn bị" ,bác Khanh nói "Chuẩn bị đi là vừa "cứ như bác ây biết trước là hắn có Visa rồi,đúng là Khanh Phù Thủy !!!
Gì thì gì hắn cũng ngoan ngoãn làm theo lời … và chuẩn bị quần áo ấm cũng như thuốc men để phòng ốm đau dọc đường …
Vật dụng cần thiết thì phải mang theo ,quần áo mang những thứ chính thôi còn lại sang Mỹ mua sau … ,túi du lịch loại to thì hắn ra mua cái túi xếp của Sài Gòn SX giá 250K ,mở hết cỡ ra cũng đựng được khá nhiều …

Tối ngày 27 nhân tiện ông anh rể có chuyến xe lên Nội Bài thế là gia đình lên HN sớm hơn dự định 2 tiếng … may quá đỡ được chuyến xe … ,chừng hơn 9h thì xe tới Nội Bài .
Lục tục xách hành lí xuống nhưng tâm trạng hắn cũng rất bâng khuâng mặc dù mụ vợ cũng đi theo hắn ra sân bay,khát quá nhìn mãi mới thấy chỗ bán nước ở góc trái nhà ga ,hắn tới đó mua chai nước ,hắn hỏi cô em bán hàng bằng tiếng Việt bao tiền chai nước ,cô bé thủng thẳng 1 $ anh ạ ,ặc chai này bình thường có năm khìn thôi ,cho trượt giá cũng bảy khìn chứ mấy … đây những 1$ ,thôi thì ăn chơi ngại gì mưa rơi ,làm hai chai cho máu ..
Đến giờ làm thủ tục ,hắn cầm tờ giấy A4 có in thông tin chuyến bay ra quầy check in ,em nhân viên cầm cái vé nhập thông tin gì đó rồi in cho hắn cái vé lên Tàu bay ,hắn nghĩ trong đầu ,vậy ra cái vé này xài được .. tuy vậy cũng hồi hộp phết .
Mụ vợ đứng từ xa nhìn thấy hắn cười hớn hở biết là ok rồi ,hăn nói với vợ phải vào làm thủ tục xuất cảnh ,hai vợ chồng tần ngần nhìn nhau … mụ vợ bịn rịn móc túi ra một bọc ,hắn chưa biết là cái gì thì mụ vợ rơm rớm nước mắt nói : “ Anh cầm ít tiền đi tiêu đường ,sang bển nhớ gõ dây thép về cho mẹ con em “ đúng là sân ga luôn chứng kiến những cuộc chia tay đầy tình cảm và nước mắt ,mắt hắn bỗng cay xè ôm chặt lấy mụ vợ ,đàn bà là vậy đó mồm thì xoen xoét chê chồng có mà đi Mỹ Tho dưng mà khi PV ok thì mụ cũng là người đầu tiên điện thoại khoe khắp nhà ngoại “ nhà con sắp đi Mỹ rồi “ ,lúc đầu thì một hai anh có nhiêu thì mang đi tiêu ,em không có xu nào đâu,dưng mà đến lúc này thì lại lòi ra một bọc đưa cho chồng … tình cảm như vậy ai nỡ ở lại Mỹ cơ chứ ….
Nhét vội cục tiền vào túi hắn xách túi đi thẳng vào cửa an ninh , đến gần cửa hắn quay lại nhìn ,mụ vợ vẫn đứng đó mắt đỏ hoe … đến đúng lúc này hắn cũng mới tá hỏa nhớ ra là số tiền hắn nhét trong ví cũng xuýt năm ngàn rồi ,nếu cầm theo chỗ xiền vợ đưa nữa thì sẽ bị thừa … tá hỏa chạy ngược trở ra đưa lại cục tiền cho vợ cũng không quên ôm gỡ một cái rồi hắn chạy mất hút vào cửa an ninh … sau một hồi kiểm tra an ninh thì hắn cũng ra được đến phòng chờ lên máy bay … phù vậy là chỉ còn đợi lên máy bay nữa thôi ,vì chuyến bay nối ở Japan nên xung quanh hắn thấy toàn người Nhật .

Đúng 11h45 chuyến bay đi Nhật cất cánh ,hắn tự nhủ trong lòng ,vậy là mình rời khỏi Việt Nam …

No comments:

Post a Comment